Lil'KidT^T
02-01-2009, 11:05 AM
Dành cho fan Big Bang :)
hãy đọc nó cũng với "I'm with you" - Avril Lagvine.
I’m with you
***
"Take me by the hand
Take me somewhere new
I don't know who you are
But ... I'm with you"
Đã ai từng sống trên đời này mà tự trả lời được câu hỏi "Mình thực sự là ai?"
Chẳng biết tại sao cậu luôn bị ám ảnh bởi câu hỏi ấy.
Cậu. Hoàn hảo.
Có 1 mái nhà. Được đi học. Được sống với gia đình. Được quan tâm. Được che chở. Được yêu thương. Có tương lai sáng ngời và đủ vững vàng như bao thằng con trai khác. Vậy là cậu đã hơn bao nhiêu triệu người? Phải cảm thấy hạnh phúc vì mình hơn hẳn những người khác ư? Chẳng hiểu sao con người luôn có cái ích kỷ cố hữu để cố ngoi lên mà tự tin mình hạnh phúc. Hạnh phúc. Đó là cái quyền cơ bản của con người. Vậy những người không hạnh phúc thì không có quyền cơ bản là con người sao? Con người vẫn sống, dù họ có hạnh phúc hay không.
"Sống. Tức là không chết.
Vì ta vẫn sống trong khi chẳng biết mình là ai".
Ai là Lee Seung Ri? Lee Seung Ri là ai?
Có phải là thằng bé đang nô đùa với đám bạn kia không?
Là cậu con trai đang nằm thoải mái dưới gốc cây với bạn gái?
Hay vị hiệu trưởng lọm khọm quạu quọ xách cặp vào phòng hội đồng?
Không. Chẳng là ai.
- Sao? Làm gì thế?
- Không, xin lỗi.
Cậu vội vàng ôm đống sách vở dày cộp, đứng nhanh dậy khỏi ghế đá. Không thèm ngẩng lên nhìn người đang nói là ai. Chắc chắn đó là một người xa lạ.
- Đang học hả?
- Không. Xin lỗi.
Cậu lảng tránh câu hỏi của kẻ không quen biết đang đứng rất gần, quay người dợm bước đi. Nói chuyện với người lạ là 1 sở thích kì lạ của con người, khi cố nghĩ ra thứ gì đó để nói trong khi thực ra chẳng có gì. 2 kẻ không quen biết sẽ nói gì với nhau? Hỏi về gia đình ư? Sở thích ư? Kết quả học tập hay thậm chí chuyện yêu đương nữa ư? Đó là xúc phạm quyền riêng tư của người khác.
- Này cậu, nếu cậu muốn ngồi, sao lại phải đứng dậy? _ Kẻ xa lạ đột ngột gọi cậu lại.
- Đó có phải là việc của anh không?
- Cậu làm tôi thấy mình có lỗi.
- Vì sao nhỉ?
- Tôi có cảm giác mình cướp chỗ ngồi của cậu, trong khi tôi chỉ vừa định nói chuyện.
- Không.
Hắn đột nhiên nắm lấy tay cậu. Thoáng rùng mình, cậu rụt tay lại.
- Tôi hiểu. Tay cậu lạnh như băng á.
- Không phải chuyện của anh.
Bỗng dưng cậu thấy hắn hiền nhiễu. Hắn muốn gì?
- Tôi là~
- Đừng nói. Tôi không quan tâm.
- Ồ.
Hắn nhìn cậu rồi khúc khích cười. Cậu nhìn hắn tỏ ý nói "Đồ vô duyên" rồi tiếp tục đi. hắn có vẻ không hiểu cái nhìn đầy ẩn ý ấy, vẫn đứng đó cười 1 mình.
Cậu lắc đầu.
Hắn là thể loại người mà người ta đang săn lùng để tống vào viện cho thanh sạch xã hội cũng nên.
***
- Seung Ri? Sao con về muộn thế?
- Con học thêm ở trường.
- Lên gác đi con. Tắm rồi xuống ăn cơm.
- Mẹ không hỏi con học thêm gì sao?
- Không. Miễn là con ở trường.
Cậu chán ngấy cái cảnh quan tâm 1 cách hời hợt ấy. Đi đâu về? Có chuyện gì? Điểm số thế nào? tất cả đều chỉ xoáy quanh từng ấy câu hỏi, từng ấy câu trả lời và từng ấy sự quan tâm. Đôi lúc cậu nghi hoặc liệu mẹ cậu tin tưởng cậu hay chỉ là không muốn biết cậu sống thế nào? Hỏi chỉ với mục đích đảm bảo cậu ở 2 nơi: Trường học và Nhà. Đi chơi? Không an toàn. Đi ăn? Mất vệ sinh. Đi với bạn bè? Đàn đúm mất thời gian. Đó là cách gia đình quan tâm tới cậu: đảm bảo rằng cậu bình an và lành lặn. Đó có phải là 1 cách vỗ béo không?
Cũng có lúc cậu muốn bứt khỏi cái sự nhàm chán ấy. Đó là lí do vì sao cậu luôn về nhà muộn. Cho dù chẳng biết mình đi đâu, muốn đi đâu, thậm chí là chẳng có nơi nào để đi, cậu vẫn không muốn về nhà. Để không phải trả lời những câu hỏi vô vị ấy. Và cậu đủ lớn để về nhà an toàn.
Cậu. Thực sự. Không muốn sống như thế này.
Cái con người xa lạ mà cậu đã gặp ấy. Hắn cười cậu, hay cười cách cậu sống?
***
- Lại gặp cậu!
- Đâu có gặp. Không phải anh đứng ở cổng trường canh me tôi sao?
- Bingo!
- Tránh xa tôi ra.
- Vì sao?
- Anh đang muốn xâm phạm đời tư của tôi?
- Cậu tẻ nhạt đến nỗi chỉ biết có quyền đời tư của cậu sao?
- Ừ.
- Vậy vứt nó đi. Tôi không quan tâm.
- Tôi thậm chí chẳng biết anh.
Hắn nhe răng cười. Lại cười.
- Cái này cho cậu.
Trước khi cậu biết hắn muốn gì, trong tay cậu đã nắm chặt 2 thanh kẹp mút xanh đỏ. Hắn chạy đi trước khi cậu kịp giữ, chừng như sợ cậu đuổi theo. Thậm chí hắn còn quay lại nhe nhởn. Bỗng dưng cậu muốn mỉm cười. Trên đời này có kẻ nào điên khùng bằng hắn không?
Vì sao hắn mang cho cậu cảm giác này...?
***
- Seung Ri, tất cả đều đặt niềm tin vào em.
- Vâng?
- Em là học sinh duy nhất được dự thi vượt cấp. Và là học sinh duy nhất của cả GwangJu này!
Cậu dửng dưng trước những cái 'duy nhất' ấy. Cô chủ nhiệm vẫn thao thao bất tuyệt về những chuyện chẳng hề liên quan đến cậu. Rõ ràng cậu không muốn thi tiếp, thì việc cậu là duy nhất, là đầu tiên, là niềm hãnh diện có ý nghĩa gì?
- Em phải được giải.
- Vì sao cơ?
- Vì em là niềm tự hào của cả trường này, cả tỉnh này! Em hiểu không? Em không-được-phép làm mọi người thất vọng. Em phải thi. Và em phải vượt qua. Đó là trách nhiệm của em!
- Nếu không thì sao ạ?
- Em phải làm. Và phải làm được!
Ánh mắt đanh lại của cô chủ nhiệm thể hiện 1 cách rõ ràng cái mệnh lệnh cô đưa ra.
Cậu chẳng muốn làm vì ai hết.
Vì sao [hải gánh mọi thứ lên vai mình? Hay vì sao họ cứ phải đổ hết gánh nặng lên vai cậu? Không có lựa chọn ư? Bắt buộc phải làm ư? Rồi sao nữa? Cậu vinh hạnh khoác lên mình cái chẳng có giá trị gì với bản thân mình, chỉ để thỏa mãn cái gì đó của người khác. Sao họ không tự làm? Sao phải ép cậu?
Cậu không cần nó.
***
Cầu tối. Gió. Lạnh.
Cái vùng quê nhỏ bé chìm trong tối tăm. Nó đâu phải Seoul?
Sóng xô im lặng dưới chân cầu.
Tất cả đều bình yên.
Tất cả đều an lành.
Tất cả đều hạnh phúc...?
Cậu. Thực sự. Không muốn sống như thế này.
Vì sao cậu được sinh ra?
Vì sao cậu lại thế này?
Vì sao có lúc cậu lại muốn vứt bỏ tất cả?
Bóng tối xô 1 màu đen xộc lên bầu trời.
Cậu có gia đình không?
Có.
Có được quan tâm không?
Có.
Có tương lai không?
Có.
Có hạnh phúc không?
Không.
Hạnh phúc là khi ta thực sự mỉm cười.
Mà những thứ cậu có không mang cho cậu điều ấy.
Giờ này có lẽ mẹ cậu vẫn đang chờ cậu về ăn cơm với nhiềm tin sắt đá rằng cậu đang đi học thêm. Bố bận rộn với công việc. Cô chủ nhiệm bận rộn với việc thao thao bất tuyệt về khả năng của cậu. Họ đều ở đâu đó. Rất xa.
Cậu luôn thế. Một mình.
Có ai đi tìm cậu không?
Có ai mảy may nghĩ xem cậu ở đau không?
Trời tối. Cầu tối. Đường tối.
It's a damn cold night
Trying to figure out this life
- CÓ AI KHÔNG?!! CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG???!!
Tiếng hét của cậu hòa tan với gió. Vọng lại mênh mông.
- Làm gì thế?
Cậu giật mình quay lại. Hắn. Một lần nữa.
Isn't anyone trying to find me?
Won't somebody come take me home?
- Không. Tôi không muốn về nhà.
- Không phải lần đầu cậu ra đây đúng không?
Cậu quay lại nhìn hắn. Nụ cười hình như chẳng bao giờ tắt trên đôi môi ấy. Khuôn mặt hắn tràn đầy tự tin và ánh mắt rất ấm áp. Trong bóng tối mờ mờ, hắn sáng lên như 1 ảo giác. Vì sao lại là hắn? Ở đây?
- Ừ.
Hắn khẽ nhích lại gần cậu.
- Này cậu, lạnh lắm đấy.
- Ừ.
- Về thôi.
- Không.
- Không muốn về 1 mình?
- Ừ.
Im lặng dâng đầy khoảng cách giữa 2 người. Bỗng dưng cậu muốn bỏ trốn. Chạy đi một nơi nào đó thật xa. Ở đó thật lâu. Để mọi người nhận ra cậu tồn tại. Cậu SỐNG. Nhưng cậu cũng sợ hãi nó. Một mình ư? Có thể không?
Won't you take me by the hand
Take me somewhere new...?
- Tôi sẽ đi cùng với cậu.
- Vì sao?
- Tôi biết cậu không thích nơi này.
- Nhưng đi đâu...?
Hắn nhìn cậu.
- Cậu biết không, nhiều người cứ cố tự hỏi mình xem mình thực sự là ai. Họ dằn vặt vì điều đó, vì nghĩ rốt cục mình chẳng là ai.
- Làm sao anh biết?
- Nhưng họ không nhận ra rằng, họ, chỉ là chính họ mà thôi. Mục đích sống của con người không phải là đấu tranh giải phóng bản thân sao? Họ cứ ngỡ mình sinh ra chỉ là sai lầm mà chẳng bao giờ nghĩ được bản thân họ đã rất vĩ đại. Họ tự ràng buộc mình trong những dằn vặt chẳng ai lí giải nổi. Sống chỉ là sống thôi.
- Làm thế nào để thôi dằn vặt?
Trong bóng tối lờ mờ, cậu cảm nhận rõ tay hắn nắm chặt lấy tay cậu. Cái cảm giác ấm áp ấy lần đầu tiên cậu cảm nhận được. Nó lan tỏa giữa bầu không khí lạnh lẽo như muốn mời gọi.
I don't know who you are...
- Học cách để hạnh phúc.
Cậu mỉm cười.
- Đi.
...I'm with you
------------------------------------------------------
[I]Take me by the hand
Take me somewhere new
I dont know who you are
But I'm with you
[the end]
hãy đọc nó cũng với "I'm with you" - Avril Lagvine.
I’m with you
***
"Take me by the hand
Take me somewhere new
I don't know who you are
But ... I'm with you"
Đã ai từng sống trên đời này mà tự trả lời được câu hỏi "Mình thực sự là ai?"
Chẳng biết tại sao cậu luôn bị ám ảnh bởi câu hỏi ấy.
Cậu. Hoàn hảo.
Có 1 mái nhà. Được đi học. Được sống với gia đình. Được quan tâm. Được che chở. Được yêu thương. Có tương lai sáng ngời và đủ vững vàng như bao thằng con trai khác. Vậy là cậu đã hơn bao nhiêu triệu người? Phải cảm thấy hạnh phúc vì mình hơn hẳn những người khác ư? Chẳng hiểu sao con người luôn có cái ích kỷ cố hữu để cố ngoi lên mà tự tin mình hạnh phúc. Hạnh phúc. Đó là cái quyền cơ bản của con người. Vậy những người không hạnh phúc thì không có quyền cơ bản là con người sao? Con người vẫn sống, dù họ có hạnh phúc hay không.
"Sống. Tức là không chết.
Vì ta vẫn sống trong khi chẳng biết mình là ai".
Ai là Lee Seung Ri? Lee Seung Ri là ai?
Có phải là thằng bé đang nô đùa với đám bạn kia không?
Là cậu con trai đang nằm thoải mái dưới gốc cây với bạn gái?
Hay vị hiệu trưởng lọm khọm quạu quọ xách cặp vào phòng hội đồng?
Không. Chẳng là ai.
- Sao? Làm gì thế?
- Không, xin lỗi.
Cậu vội vàng ôm đống sách vở dày cộp, đứng nhanh dậy khỏi ghế đá. Không thèm ngẩng lên nhìn người đang nói là ai. Chắc chắn đó là một người xa lạ.
- Đang học hả?
- Không. Xin lỗi.
Cậu lảng tránh câu hỏi của kẻ không quen biết đang đứng rất gần, quay người dợm bước đi. Nói chuyện với người lạ là 1 sở thích kì lạ của con người, khi cố nghĩ ra thứ gì đó để nói trong khi thực ra chẳng có gì. 2 kẻ không quen biết sẽ nói gì với nhau? Hỏi về gia đình ư? Sở thích ư? Kết quả học tập hay thậm chí chuyện yêu đương nữa ư? Đó là xúc phạm quyền riêng tư của người khác.
- Này cậu, nếu cậu muốn ngồi, sao lại phải đứng dậy? _ Kẻ xa lạ đột ngột gọi cậu lại.
- Đó có phải là việc của anh không?
- Cậu làm tôi thấy mình có lỗi.
- Vì sao nhỉ?
- Tôi có cảm giác mình cướp chỗ ngồi của cậu, trong khi tôi chỉ vừa định nói chuyện.
- Không.
Hắn đột nhiên nắm lấy tay cậu. Thoáng rùng mình, cậu rụt tay lại.
- Tôi hiểu. Tay cậu lạnh như băng á.
- Không phải chuyện của anh.
Bỗng dưng cậu thấy hắn hiền nhiễu. Hắn muốn gì?
- Tôi là~
- Đừng nói. Tôi không quan tâm.
- Ồ.
Hắn nhìn cậu rồi khúc khích cười. Cậu nhìn hắn tỏ ý nói "Đồ vô duyên" rồi tiếp tục đi. hắn có vẻ không hiểu cái nhìn đầy ẩn ý ấy, vẫn đứng đó cười 1 mình.
Cậu lắc đầu.
Hắn là thể loại người mà người ta đang săn lùng để tống vào viện cho thanh sạch xã hội cũng nên.
***
- Seung Ri? Sao con về muộn thế?
- Con học thêm ở trường.
- Lên gác đi con. Tắm rồi xuống ăn cơm.
- Mẹ không hỏi con học thêm gì sao?
- Không. Miễn là con ở trường.
Cậu chán ngấy cái cảnh quan tâm 1 cách hời hợt ấy. Đi đâu về? Có chuyện gì? Điểm số thế nào? tất cả đều chỉ xoáy quanh từng ấy câu hỏi, từng ấy câu trả lời và từng ấy sự quan tâm. Đôi lúc cậu nghi hoặc liệu mẹ cậu tin tưởng cậu hay chỉ là không muốn biết cậu sống thế nào? Hỏi chỉ với mục đích đảm bảo cậu ở 2 nơi: Trường học và Nhà. Đi chơi? Không an toàn. Đi ăn? Mất vệ sinh. Đi với bạn bè? Đàn đúm mất thời gian. Đó là cách gia đình quan tâm tới cậu: đảm bảo rằng cậu bình an và lành lặn. Đó có phải là 1 cách vỗ béo không?
Cũng có lúc cậu muốn bứt khỏi cái sự nhàm chán ấy. Đó là lí do vì sao cậu luôn về nhà muộn. Cho dù chẳng biết mình đi đâu, muốn đi đâu, thậm chí là chẳng có nơi nào để đi, cậu vẫn không muốn về nhà. Để không phải trả lời những câu hỏi vô vị ấy. Và cậu đủ lớn để về nhà an toàn.
Cậu. Thực sự. Không muốn sống như thế này.
Cái con người xa lạ mà cậu đã gặp ấy. Hắn cười cậu, hay cười cách cậu sống?
***
- Lại gặp cậu!
- Đâu có gặp. Không phải anh đứng ở cổng trường canh me tôi sao?
- Bingo!
- Tránh xa tôi ra.
- Vì sao?
- Anh đang muốn xâm phạm đời tư của tôi?
- Cậu tẻ nhạt đến nỗi chỉ biết có quyền đời tư của cậu sao?
- Ừ.
- Vậy vứt nó đi. Tôi không quan tâm.
- Tôi thậm chí chẳng biết anh.
Hắn nhe răng cười. Lại cười.
- Cái này cho cậu.
Trước khi cậu biết hắn muốn gì, trong tay cậu đã nắm chặt 2 thanh kẹp mút xanh đỏ. Hắn chạy đi trước khi cậu kịp giữ, chừng như sợ cậu đuổi theo. Thậm chí hắn còn quay lại nhe nhởn. Bỗng dưng cậu muốn mỉm cười. Trên đời này có kẻ nào điên khùng bằng hắn không?
Vì sao hắn mang cho cậu cảm giác này...?
***
- Seung Ri, tất cả đều đặt niềm tin vào em.
- Vâng?
- Em là học sinh duy nhất được dự thi vượt cấp. Và là học sinh duy nhất của cả GwangJu này!
Cậu dửng dưng trước những cái 'duy nhất' ấy. Cô chủ nhiệm vẫn thao thao bất tuyệt về những chuyện chẳng hề liên quan đến cậu. Rõ ràng cậu không muốn thi tiếp, thì việc cậu là duy nhất, là đầu tiên, là niềm hãnh diện có ý nghĩa gì?
- Em phải được giải.
- Vì sao cơ?
- Vì em là niềm tự hào của cả trường này, cả tỉnh này! Em hiểu không? Em không-được-phép làm mọi người thất vọng. Em phải thi. Và em phải vượt qua. Đó là trách nhiệm của em!
- Nếu không thì sao ạ?
- Em phải làm. Và phải làm được!
Ánh mắt đanh lại của cô chủ nhiệm thể hiện 1 cách rõ ràng cái mệnh lệnh cô đưa ra.
Cậu chẳng muốn làm vì ai hết.
Vì sao [hải gánh mọi thứ lên vai mình? Hay vì sao họ cứ phải đổ hết gánh nặng lên vai cậu? Không có lựa chọn ư? Bắt buộc phải làm ư? Rồi sao nữa? Cậu vinh hạnh khoác lên mình cái chẳng có giá trị gì với bản thân mình, chỉ để thỏa mãn cái gì đó của người khác. Sao họ không tự làm? Sao phải ép cậu?
Cậu không cần nó.
***
Cầu tối. Gió. Lạnh.
Cái vùng quê nhỏ bé chìm trong tối tăm. Nó đâu phải Seoul?
Sóng xô im lặng dưới chân cầu.
Tất cả đều bình yên.
Tất cả đều an lành.
Tất cả đều hạnh phúc...?
Cậu. Thực sự. Không muốn sống như thế này.
Vì sao cậu được sinh ra?
Vì sao cậu lại thế này?
Vì sao có lúc cậu lại muốn vứt bỏ tất cả?
Bóng tối xô 1 màu đen xộc lên bầu trời.
Cậu có gia đình không?
Có.
Có được quan tâm không?
Có.
Có tương lai không?
Có.
Có hạnh phúc không?
Không.
Hạnh phúc là khi ta thực sự mỉm cười.
Mà những thứ cậu có không mang cho cậu điều ấy.
Giờ này có lẽ mẹ cậu vẫn đang chờ cậu về ăn cơm với nhiềm tin sắt đá rằng cậu đang đi học thêm. Bố bận rộn với công việc. Cô chủ nhiệm bận rộn với việc thao thao bất tuyệt về khả năng của cậu. Họ đều ở đâu đó. Rất xa.
Cậu luôn thế. Một mình.
Có ai đi tìm cậu không?
Có ai mảy may nghĩ xem cậu ở đau không?
Trời tối. Cầu tối. Đường tối.
It's a damn cold night
Trying to figure out this life
- CÓ AI KHÔNG?!! CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG???!!
Tiếng hét của cậu hòa tan với gió. Vọng lại mênh mông.
- Làm gì thế?
Cậu giật mình quay lại. Hắn. Một lần nữa.
Isn't anyone trying to find me?
Won't somebody come take me home?
- Không. Tôi không muốn về nhà.
- Không phải lần đầu cậu ra đây đúng không?
Cậu quay lại nhìn hắn. Nụ cười hình như chẳng bao giờ tắt trên đôi môi ấy. Khuôn mặt hắn tràn đầy tự tin và ánh mắt rất ấm áp. Trong bóng tối mờ mờ, hắn sáng lên như 1 ảo giác. Vì sao lại là hắn? Ở đây?
- Ừ.
Hắn khẽ nhích lại gần cậu.
- Này cậu, lạnh lắm đấy.
- Ừ.
- Về thôi.
- Không.
- Không muốn về 1 mình?
- Ừ.
Im lặng dâng đầy khoảng cách giữa 2 người. Bỗng dưng cậu muốn bỏ trốn. Chạy đi một nơi nào đó thật xa. Ở đó thật lâu. Để mọi người nhận ra cậu tồn tại. Cậu SỐNG. Nhưng cậu cũng sợ hãi nó. Một mình ư? Có thể không?
Won't you take me by the hand
Take me somewhere new...?
- Tôi sẽ đi cùng với cậu.
- Vì sao?
- Tôi biết cậu không thích nơi này.
- Nhưng đi đâu...?
Hắn nhìn cậu.
- Cậu biết không, nhiều người cứ cố tự hỏi mình xem mình thực sự là ai. Họ dằn vặt vì điều đó, vì nghĩ rốt cục mình chẳng là ai.
- Làm sao anh biết?
- Nhưng họ không nhận ra rằng, họ, chỉ là chính họ mà thôi. Mục đích sống của con người không phải là đấu tranh giải phóng bản thân sao? Họ cứ ngỡ mình sinh ra chỉ là sai lầm mà chẳng bao giờ nghĩ được bản thân họ đã rất vĩ đại. Họ tự ràng buộc mình trong những dằn vặt chẳng ai lí giải nổi. Sống chỉ là sống thôi.
- Làm thế nào để thôi dằn vặt?
Trong bóng tối lờ mờ, cậu cảm nhận rõ tay hắn nắm chặt lấy tay cậu. Cái cảm giác ấm áp ấy lần đầu tiên cậu cảm nhận được. Nó lan tỏa giữa bầu không khí lạnh lẽo như muốn mời gọi.
I don't know who you are...
- Học cách để hạnh phúc.
Cậu mỉm cười.
- Đi.
...I'm with you
------------------------------------------------------
[I]Take me by the hand
Take me somewhere new
I dont know who you are
But I'm with you
[the end]