PDA

View Full Version : Tại Vì Em Đã Yêu Nên Đợi Chờ...


1+1=3
23-01-2010, 02:09 PM
Mình là thành viên mới! Mong mọi người giúp đỡ nhìu nhìu! Mình mới tập viết chút thôi. :h4_heo4_01:

Tại vì em đã yêu nên đợi chờ...
Đông về rồi! Cái lạnh nhẹ nhàng chạm vào da....
Sóng: Anh!
Đá: Sao em?
Sóng: Tối mai anh qua đón em đi chơi nhé!
Đá: Sao tự nhiên lại rủ anh đi chơi?
Sóng: Sao anh cứ phải hỏi sao thế? Anh không thể nói "Ừ" và làm theo những gì em nói được à?
Đá: Ừ!
Nó thích sóng nên tự nó đắt cho mình cái nickname là Sóng còn anh, vì cái tính lạnh lùng nên nó để tên anh như thế.
Kính coong...
- Chờ em một chút!
- Sao chưa nhìn xem ai mà đã nói?
- Em biết là anh rồi. Sao anh cứ phải hỏi sao thế?
- Được rồi. Nhanh lên! Ngoài này lạnh.
Nó chạy ra với một chiếc khăn len màu đen thật dày.
- Anh quàng vào đi.
- Của em à?
- Không. Của anh. Và đừng hỏi gì nữa!
Nhìn thái độ của nó, anh chẳng hỏi gì nữa, cứ lẳng lặng làm theo sở thích của nó. Cố gắng chiều nó trước khi anh đi xa...
Hai người vào một quán café nhỏ gần nhà nó. Một quán café xinh xắn và thật ấm cúng đã trở nên thân quen với hai người cả năm nay. Bốn góc nhà là bốn không gian khác nhau. Một góc màu hồng. Một góc màu vàng. Một góc màu cam. Một góc màu trắng. Bốn màu tưởng chừng không hợp nhau ấy lại được phối thật ăn ý. Bốn không gian tượng trưng cho bốn khoảng thời gian, bốn mùa trong năm. Mọi khi nó vẫn hay ngồi góc màu hồng, màu nó thích, dù anh lại thích màu trắng. Nhưng hôm nay nó lại lẳng lặng tiến tới góc màu trắng, cái góc của mùa đông.
- Anh uống cacao nóng nhé!
- Không! Anh vẫn hay uống đen nóng!
- Không! Cacao nóng!--Nó quay sang gọi chị phục vụ-- Chị ơi! Cho em hai cacao nóng và hai đen nóng.
- Em rủ thêm bạn à? Anh ngạc nhiên hỏi.
- Không! Anh với em thôi!
- Sao gọi tận hai cốc?
- Anh lại hỏi sao rồi. Gọi thì để uống! -- Nó cứ đối đáp với anh chỏn lỏn như thế.
...
- Mai anh đi rồi à?
- Ừ!
- Anh chọn đi!
- Chọn?
- Cacao hay đen?
- Sao lại bắt anh chọn?
- Anh lại hỏi sao rồi.
- Được rồi. Anh chọn đen.
Anh cầm lấy cốc cafe đen nóng ấm. Cứ thế, anh uống hết hai cốc đen nóng, còn nó một mình xử lý hai cốc cacao. Hai người cứ im lặng thưởng thức
hương vị của hai thứ đồ uống tưởng như chẳng có gì giống nhau nhưng thực ra lại có lắm sự tương đồng.
- Em vào nhà đi! Khăn này!
- Anh cầm lấy đi!
Anh im lặng một lúc...
- Ừ! Em vào đi không lạnh!
- Anh về nhanh đi!
- Bye em! -- Nói rồi anh phóng xe đi trong cơn mưa phùn đêm đông. Anh không hề biết đằng sau anh, có những giọt nước đang rơi, rơi thật nhanh, nhanh hơn cả những giọt mưa, nhiều hơn cả những giọt mưa... Đó là lần cuối cùng những giọt nước ấy xuất hiện trên đôi mắt của nó...
Anh với nó, một năm nay quen nhau nhưng chẳng là gì của nhau cả. Có những lần nhớ da diết, có những lần giận hờn, có những khoảng lặng khó hiểu... Nhưng xem đi xét lại, anh với nó chẳng là gì cả. Anh trai em gái? Không phải. Người yêu? Cũng không. Bạn? Cũng không nốt. Anh và nó cũng chưa bao giờ đặt một cái tên chính thức cho mối quan hệ này. Cứ lúc nào nó cần anh, anh luôn sẵn sàng. Lúc nào anh cần nó, nó sẽ đến bên anh. Chỉ như thế mà thôi.
Sáng hôm sau, anh đi...
Năm đầu tiên, nó cố gắng tập sống cuộc sống không có anh, không có người chiều theo cái tính trái mùa của nó. Nó bắt đầu tập đi đến quán café quen thuộc kia một mình và thưởng thức một cốc đen nóng. Cái vị đắng ấy sao anh có thể thích được chứ? Uống rồi nó cũng quen. Cả một năm dài trôi qua.
Đến năm thứ hai, nó không uống đen nóng nữa, nó lại trở về với cacao nóng nó thích...
Đến năm thứ ba, nó chẳng uống hai thứ ấy nữa. Không đen nóng. Cũng chẳng cacao. Nó bỏ thói quen đi đến quán đấy uống cafe.
Anh đi...
Năm đầu tiên sống ở Thụy Điển, những tối, anh thường đi uống cafe một mình. Không phải không có bạn mà là vì anh thích đi một mình. Cũng không phải anh thích đi một mình. Mà lý do đơn giản, người anh cần đi cùng lại không thể đến bên anh. Anh đến quán café và gọi cho mình một cốc cacao
nóng. Anh uống nó cả một năm dài. Cái vị đắng đắng của cacao, ngọt ngọt của sữa. Anh chẳng thích bằng cafe đen nhưng anh vẫn cứ uống. Cho đến năm thứ hai ở Thụy Điển, anh lại uống cafe đen. Mọi thứ nhẹ nhàng trôi qua. Đến năm thứ ba, anh không đi uống cafe nữa. Anh dành thời gian cho việc học. Mà có lẽ chẳng phải thế đâu...
Có một thứ được cất dưới gối của mỗi người mà người kia không hế biết đến. Hai quyển nhật ký mà chỉ có chủ nhân của nó biết đến sự tồn tại âm thầm và lặng lẽ. Hai quyển nhật ký tràn ngập những nỗi đau, những giọt nước mắt khóc trong đêm.
Vào một ngày đầu đông, trời se lạnh, lất phất chút mưa phùn, nó đạp xe chậm chạp trên con phố Nguyễn Chí Thanh. Xoạch...
- Em có sao không? Sao không để ý gì thế?
- Anh hay là tôi không để ý? -- Nó nói nhưng không thèm nhìn đối phương mà cứ chăm chú "soi xét" cái xe đạp yêu quý xem có xước xát chỗ nào hay
không?
- Vẫn cái kiểu ăn nói như thế. Haizz...
- Hả? -- Đến giờ nó mới ngẩng đầu lên nhìn đối phương -- Anh Hu...huuyy... -- Cái mặt ngẩn tò te của nó nhìn đến là buồn cười.
- Sao? Anh! Em cứ như nhìn thấy ma ấy?
- Hỳ! -- Nó cười trừ --
- Em đang đi đâu mà như người trên mây thế?
- Em đang đi thôi! Không phương hướng! -- Nó nở nụ cười lém lỉnh. Nụ cười của nó lúc này như tia nắng phá tan cái lạnh đầu đông này vậy.
- Lâu lắm mới gặp. Em đi vào quán uống nước với anh chút nhé!
- Để em nghĩ cái đã! -- Vừa mới cười mà nó giả mặt lạnh te ngay được.
- Thôi nào cô bé kiêu kỳ... -- Anh Huy nháy mắt với nó.
- Anh mời em nhé! Ăn kem. Không uống nước! Oke? -- Nó nháy mắt lại tinh nghịch.
- Lạnh thế này mà ăn kem. Em muốn chết cóng à?
- Anh không đồng ý hả? -- Nó lên xe định đạp thẳng.
- Rồi. Em chẳng thay đổi gì cả. Anh thua. Kem Ý nhé!

Phương Nhung
26-03-2010, 02:25 PM
Bạn ơi! Đây là truyện post trên diễn đàn HiHiHeHe. Nếu bạn copy truyện để post sang diễn đàn khác thì cũng cần phải hỏi ý kiến tác giả hoặc khi post phải ghi rõ nguồn chứ?

Đồng ý là trên mạng, cái gì chẳng copy đc nhưng ít nhất bạn cũng phải tôn trọng người đọc cũng như người viết.